Nhật Kim Anh kể lại nỗi ám ảnh bị hành hạ, chịu đòn roi của bạn diễn

1
40

Tác giả: Mi Ty

Thị Bình nhất quyết không khai ai là chủ nhân cái thai như một cách để bảo vệ uy tín và danh dự của người mà cô hết mực yêu thương.

Không ép được Bình làm con hầu theo ý mình, Khải Duy bắt cô phải gánh đầy những lu nước lớn như một cách thách thức sự chịu đựng của “con hầu cứng đầu” này. Nhưng có lẽ Khải Duy đã lầm, bởi Bình thà chấp nhận cực khổ chứ nhất quyết không chịu “thất thân” thêm lần nào nữa với cậu chủ của mình. Để vơi đi nỗi nhớ Bình, Khải Duy tìm quên bên các cô gái nơi kĩ viện. Nhưng, anh vẫn không thể nào quên được cảm giác bên Bình.

Thái độ xa cách mà Bình đối với cậu Ba khiến dì Bảy hoài nghi đã có chuyện xảy ra giữa hai người. Dì Bảy hỏi Lũ. Lũ cũng thừa nhận mình đã thấy Bình buồn khi từ Cà Mau trở về. Hơn nữa, cô còn hay bị buồn nôn và thường tìm kiếm đồ chua để ăn. Linh tính như mách bảo có chuyện không hay, dì Bảy vội vàng dúi tiền cho Lũ để anh đưa Bình đi đến thầy thuốc bắt mạch.

Nghe lời dì Bảy, Lũ đưa Bình đi bắt mạch. Kết quả khiến cả hai bàng hoàng khi thầy thuốc thông báo Bình đã mang thai. Lũ không thể tin được chuyện này và cho rằng thầy đã phán nhầm. Nuốt nước mắt, Bình kêu Lũ về vì cô đã hiểu tại sao mình mang thai. Không ai ngờ, Hiểm đã theo dõi Bình và Lũ nên biết được chuyện này rồi hộc tốc về báo tin cho mợ Hai Sáng. Ngay lập tức, bà Hội cho mời thầy thuốc đến để khẳng định chuyện chửa hoang của Bình trước mặt người ăn kẻ ở trong nhà.

Vì không chịu khai ra ai là chủ nhân của cái bào thai trong bụng nên Bình phải nhận những trận đòn khủng khiếp, nát tan cả thịt da. Lũ vì thân thiết với Bình và cũng là người đưa Bình đi bắt mạch nên trở thành kẻ bị bà Hội phán cho tội “gian phu”. Với mệnh lệnh “Dám chửa hoang trong căn nhà này chỉ có con đường chết”, bà Hội đã cho người bắt giam Bình và Lũ lại chờ ngày đem ra giếng dìm chết cả hai. Dù biết oan ức cho Lũ, dù không muốn anh phải chết nhưng Thị Bình vẫn cắn răng không khai ra tên cậu Ba, như một cách để cô bảo vệ uy tín và danh dự của người mà cô hết mực yêu thương.

Hứa Minh Đạt
Nhật Kim Anh

Cao Minh Đạt

Trước đó, Nhật Kim Anh và Cao Minh Đạt đều lên tiếng chia sẻ rằng cả hai rất ngượng ngừng khi phải quay cảnh ân ái trước nhiều người. “Tuy rằng là phim cổ trang không có quá nhiều tình tiết “nóng bỏng” nhưng tôi và Nhật Kim Anh đều phải rất cố gắng. Đã vậy lúc quay những cảnh đó có rất đông đoàn phim. Chúng tôi phải làm tâm lý với nhau dữ lắm. May mắn là vợ tôi hiểu và thông cảm nên không ghen” – nam diễn viên chia sẻ.

Ngoài ra, Nhật Kim Anh cho biết đến bây giờ khi nhớ lại những cảnh quay bị hành hạ, phạt đòn roi vì dám “chửa hoang” cô lại… rùng mình. Dù đã lót phía trong một tấm bìa giấy nhưng cô cũng hứng không ít đòn roi của bạn diễn. Đây là cảnh quay khó khăn và đau đớn nhất của Nhật Kim Anh.

Những diễn biến tiếp theo của bộ phim “Tiếng sét trong mưa” phát sóng lúc 20h thứ 2 đến Thứ 7 hàng tuần trên THVL1.

Mi Ty

1 BÌNH LUẬN

  1. Góp ý của Nguyễn Gia Việt.

    Những kẻ phá hoại văn hóa Nam Kỳ

    Gần đây tui không coi phim đề tài Nam Kỳ của đài Vĩnh Long, vì biết toàn xuyên tạc giống kiểu tuyên giáo là dân điền chủ Nam Kỳ nó ác tận cùng.

    Hôm qua nghe một bạn nói, vô coi thử phim “Tiếng sét trong mưa ” được quảng cáo là là dự án rất đặc biệt được phóng tác từ kịch của Tào Ngu nổi tiếng tên Lôi Vũ của Tàu, được biên kịch Hạ Thu phóng tác và đạo diễn Nguyễn Phương Điền nhào nặn

    Phim truyền hình 10 tỷ

    Nè, ngay tập 13, có cảnh bà hội đồng ra lịnh người ở nắm đầu quăng cô Bình (Nhật Kim Anh) xuống giếng trước mắt bao nhiêu người trong nhà.

    Tui cười cái độp, khinh.

    Có lẽ trình độ nhận thức văn hóa Nam Kỳ của biên kịch chưa tới, đạo diễn cũng cạn hiểu biết và một lý do nữa là làm theo mô típ của Hà Nội xưa nay: Nhà giàu Nam Kỳ ác vô cùng, ác thấu trời xanh.

    Một đặc điểm của văn hóa Nam Kỳ chúng ta khác Bắc Kỳ là gì?

    Nam Kỳ xưa không có cảnh chửa hoang như Thị Màu bị cả làng phạt vạ, làm tiệc đãi cho làng ăn nhóp nhép như chết đói.

    Nam Kỳ xưa không có cảnh cạo đầu bôi vôi, bỏ rọ heo thả sông gái chửa hoang như Bắc Kỳ.

    Tui từng chửi ‘Nhà ông Hoàng có ma” cho Nam Kỳ thả rọ heo trôi sông.

    Người Nam nhơn ái lắm, nếu thất tiết thì đày ra góc vườn cất chòi mà ở, hoặc ra nhà sau, nhưng chỉ một hai năm là xóa án, đọc Hồ Biểu Chánh đi.

    “Đi đâu cho thiếp theo cùng
    Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam
    Ví dầu tình có dở dang
    Thì cho thiếp gọi đò ngang thiếp dzìa”

    Người Nam Kỳ gốc lưu dân vào Nam, họ chán cảnh lũy tre làng, ác ôn ở xứ cũ nên vô Nam họ bỏ hết ráo những thứ đó, bỏ luôn lệ làng, bỏ luôn lũy tre làng, bỏ luôn cường hào ác bá, bỏ gia phả dòng tộc…

    Người Nam Kỳ là nạn nhân nên họ không muốn con cháu họ tiếp tục bị thả bè chuối, bỏ rọ heo thả trôi sông, nên rốt cuộc Nam Kỳ không có cảnh đó.

    Nam Kỳ xưa đất rộng người thưa, nên tá điền khó sống ở điền này vì quá khó thì có thể bỏ xứ qua điền khác mà thuê đất, khai hoang sống.

    Hội đồng quản hạt Nam Kỳ xưa được Pháp bầu, và xã hội Nam Kỳ có luật pháp nha. Cha ông hội đồng cũng không dám chớ là ông hội đồng đi cướp vợ, đốt nhà, rồi vợ lớn vợ bé sống chung đầy nhà.

    Hội đồng xưa đi gieo giống dạo với tá điền cho vui chớ không có bắt làm vợ, mà vợ bé kín đáo, cưng hơn vàng, kín không để bà chánh thất biết.

    Phần đông hội đồng Nam Kỳ xưa vì ảnh hưởng Pháp nên trong nhà chỉ có một bà vợ duy nhứt, không có cảnh vợ bé tùm lum chung nhà, nếu có là bà bé có nhà riêng.

    Vui cái là trong phim mạo Nam Kỳ của đài Vĩnh Long hay có bà cả, bà hai, bà ba kiểu ông lý trưởng Bắc Kỳ nữa chứ.

    Nam Kỳ chỉ có hai là lớn nhứt, không có cả.

    Trở lại.

    Đọa diễn phim Nam Kỳ nhưng bắt chước Bắc Kỳ và Trung Quốc làm cảnh nhà quá trời vợ, rồi đấu đá nhau như cung đấu, rồi giết người quăng xác là tầm bậy.

    “Tiếng sét trong mưa” có cảnh bà Hội Đồng quăng người xuống giếng là một cái rất bậy bạ.

    Thử kiếm đi, cả lịch sử Lục Tỉnh mình chưa có một vụ hội đồng nào quăng người xuống giếng.

    Vì xã hội Nam Kỳ thời Pháp là xã hội có luật pháp, có mã tà, có ông cò, có thầy hương quản, ác lắm chỉ cỡ bà Cai Hiếu trong “Con nhà nghèo” bỏ tiền cho lính bắt Ba Cam và Cai tuần Bưởi cho đã nư bà, nhưng ra tòa trước lý lẽ của trạng sư thì hội đồng xử án cũng phải trả tự do thôi.

    Quăng người xuống giếng là đặc trưng của Tàu trong ‘Lồng đèn đỏ cao cao’ và phim cung đấu Tàu.

    Ông Trần Hữu Trang là thầy tuồng chuyên khai thác điền chủ Nam Kỳ ‘ác’ nhưng ông cũng không dám dựng chuyện tố cáo chuyện quăng người xuống giếng vì không có trong thực tế, hội đồng Thăng chỉ là do tâm lý dồn nén mà ra, dồn nén vì ở với bà vợ như khúc cây, tâm lý dồn nén tới độ nổi khùng, ông hành hạ bà vợ lại bằng đếm tiền kiểu dưa hành.

    Ác cỡ hội đồng Thăng chỉ là cho ông chồng cũ bà Lựu có án tù ra Côn Đảo, con bà Lựu quăng cho người khác nuôi, ổng có cầm dao giết ai đâu.

    “Đời Cô Lựu” là cải lương nên nó ước lệ, thực tế chưa có ông hội đồng Nam Kỳ nào lấy vợ tá điền làm vợ, cũng chưa có bà tá điền nào ngoi lên làm bà hội đồng trong lịch sử Nam Kỳ Lục Tỉnh.

    Bà Năm Sa Đéc hồi trẻ yêu và có con với một đốc phủ sứ nhưng ông này có lấy bà đầu, dù bà Năm con ông Hương Cả nhưng bà là đào hát.

    “Tiếng sét trong mưa ” xài ngôn ngữ Bắc Kỳ rất nhiều.

    Thí dụ bà hội đồng chửi “Thứ dơ dáy bẩn thỉu”.

    Chửi dơ dáy thì trúng Nam Kỳ, nhưng chữ ‘bẩn thỉu” là của Bắc Kỳ.

    Hồ Biểu Chánh hay xài “dơ dáy, lem luốc, chơi giống gì mà dơ dáy, tèm lem dơ dáy”.

    Chửi kiểu khinh khi của nhà giàu với nhà nghèo Nam Kỳ là “Thứ dơ dáy chèn hèn”, “Thứ ăn mày dơ dáy”

    Thí dụ:

    “Hả! Mày nói sao? Cái léo mẹ tiên tổ mày, mày hư, mày thúi, mày làm đĩ lấy trai ở đâu cho có chửa, bụng thè lè, rồi bây giờ mày nói xán xã cho cháu tao hả? Cháu tao như rồng như phụng, còn mày là quân ăn mày, mày rửa đít cho nó cũng chưa được, sao mày dám nói như vậy?” (Nợ đời. Hồ Biểu Chánh)

    Làm biên kịch mà lấy phong tục, tâm tánh của người Tàu và Bắc Kỳ rồi áp vô Nam Kỳ nói là của dân Nam, ngẫm cũng… tức cười.

    Làm vậy dân Nam Kỳ chánh gốc nó cười,nó khinh dữ lắm đa.

    Biên kịch và đạo diễn quá tệ hệ.

    Điền chủ Nam Kỳ phải ác,vì ác tá điền nông dân mới nổi lên nghe lời Việt Minh đặng mà “giác ngộ cách mạng”, rồi cắt cổ mổ họng lại điền chủ, mổ bụng nhồi trấu thả trôi sông, cướp lẫm lúa,đốt nhà điền chủ kiểu Việt Minh chớ.

    Dính tuyên giáo rồi.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here