Đạo diễn Đoàn Quang Anh Khanh bất ngờ trở lại với… Rỗng!

0
14

Tác giả:

Đoàn Quang Anh Khanh bất ngờ trở lại sau thời gian dài hơn 10 năm “mất tích” để tìm lại hạnh phúc bên trong, thư thái an nhiên cùng thi họa mang triết lý Rỗng – gần với “Tánh không”.

Anh được biết đến với cá tính nổi bật qua nhiều phim điện ảnh và truyền hình cùng nhiều chương trình ca nhạc lớn trong quãng thời gian khoảng hơn 10 năm về trước. Trong một số phim, anh có tham gia đóng chính. Đoàn Quang Anh Khanh từng thực hiện các chương trình Duyên dáng Việt Nam, Lễ hội trâu vàng chào SEA Games 22, Đêm Sài Gòn và các bộ phim cũng như truyền hình Tình cha, Cổng địa ngục, Chàng Sửu làm du lịch… 

Năm 2011, bộ phim Thằng trớt wớt (3 tập) do Đoàn Quang Anh Khanh đạo diễn phát sóng vào dịp Tết. Đây là bộ phim mang triết lý sống đơn giản mà nhân văn, mang tính giáo dục. Trong phim này, anh đảm nhận luôn vai chính Trần Wớt, một nhân vật gặp phải những chuyện dở khóc dở cười trong cuộc sống nhưng có một trái tim nhân hậu, nhờ đó mà Trần Wớt đạt được những thành công nhất định.

Anh là đạo diễn nghiêm khắc trong nghề nghiệp khiến nhiều sao Việt phải e dè, một số sự vụ, đạo diễn mạnh tay cắt vai của một số diễn viên chính do không chịu được thói quen đi trễ, đỉnh điểm có phim Đoàn Quang Anh Khanh đầu tư tốn kém nhưng đã chọn cái kết nghiệt ngã là không làm hậu kỳ và không cần công chiếu.

SAu đó anh đã “mất tích”, hầu như không ai biết anh đang đi đâu, làm gì. Thỉnh thoảng, bạn bè còn giữ kết nối trên mạng xã hội thấy đạo diễn một mình xách ba lô đi khoảng vài chục quốc gia khác nhau trên thế giới.

Đột ngột trở lại với trong những ngày cuối tháng 6, đầu tháng 7/2022, Đoàn Quang Anh Khanh không trở lại phim trường, chẳng có dự án điện ảnh hay truyền hình nào mới, mà bất ngờ giới thiệu tới người đọc một tuyển tập thi họa “nặng ký” mang triết lý Rỗng – gần với “Tánh Không”.

Lý giải về cái tựa sách chỉ một chữ Rỗng, anh cho hay: “Hạnh phúc, an yên là căn bản, nhưng ngày nay nhiều người tự đánh mất nó, là vì ham lao vào những cuộc đua, thi nhau chế tác niềm vui, cố gắng đoạt lấy mọi thứ, giữ chặt mọi thứ. Tất cả những thói quen đó sẽ tạo nên những “đám mây rác” trong não, làm chật ngôi nhà tâm trí. Cần phải biết lựa chọn để “Rỗng” bớt lại thì hạnh phúc thật sự mới lộ diện”.

Thiền của anh suy nghiệm từ đời sống, với nhiều bài học lớn và bước qua những vấp váp để thành công chứ không phải thiền theo kiểu học được từ sách vở khô cứng.

Thưa tác giả, xin anh giải thích kỹ hơn về quan niệm “Rỗng” trong tuyển tập thi – hoạ Rỗng mà anh vừa cho ra mắt?

Nói về “thiền”, tôi xin không bàn sâu vì đã có quá nhiều trường phái, sách vở (thiên kinh vạn quyển) nói rồi. Còn chứng ngộ được hay không tùy thuộc vào cơ duyên, căn cơ của từng người. Với tôi, Thiền là phương pháp triệt tiêu cái tôi, cái ngã, đưa tâm trí về tánh không, quay về tìm lại sự an lạc từ bên trong, đơn giản vậy thôi.

Chia sẻ về khái niệm “Rỗng”, với tôi nhân loại ngày càng trở nên chật chội về không gian sống, cũng như tâm trí của con người ngày càng phức tạp một cách tinh vi, nhiều suy nghĩ buồn đau và rối rắm. Cho nên cần lắm không gian trống trong ngôi nhà của chính mình, cần nhìn ngắm bầu trời, sân vườn và cái chính là tâm trí cũng cần vệ sinh, dọn dẹp gọn gàng trong từng nếp nghĩ để tâm bớt tạp niệm, những nghĩ suy vẩn vơ, ảo vọng…

Tôi cho rằng nếu mình tập sống trong tĩnh lặng, thì chắc chắn sẽ tìm thấy sự an yên của tâm hồn, hạnh phúc sẽ lộ diện không cần phải nỗ lực tìm kiếm, vì nó đã có sẵn sâu tận trong tâm của chúng ta, nó luôn có ở đó. Khi có được sự an nhiên, vui vẻ mà mình cứ một mình đi vào cõi riêng tận sâu từ bên trong, để sống với niềm hoan hỷ của chính mình thì đấy sẽ là một lựa chọn tối ưu.

Tôi nhận thấy, khuynh hướng tâm trí con người đa phần là muốn đoạt được, muốn sở hữu, muốn nắm giữ. Nên tôi mới đưa ra thông điệp “rỗng” thông qua thơ ca và hội hoạ. Hội họa và thơ ca, nó như một sợi dây kết nối chính mình với cộng đồng. Tôi muốn diễn tả cái thông điệp về sự trống không (không dáng vẻ, không hình tướng), sự xa rời với tâm trí, đưa mình về với “Tánh không”.

“Rỗng” không phải là không làm gì cả, hoặc không phản ứng gì cả trong cuộc sống. Tôi không cổ súy cho sự vô minh, cố chấp mà là hướng về cái lẽ tự nhiên, tránh cho tâm trí bớt sinh ra tạp niệm, ý nghĩ rác rưởi của những khổ đau… bớt đi những thứ đó thì an lạc, hạnh phúc mới sinh ra.

Người ta thường nhầm tưởng rằng có danh tiếng, quyền lực thì sẽ có hạnh phúc, hoặc có nhiều tiền, lắm của hoặc có chồng thông minh, vợ giỏi giang, bồ xinh thì sẽ hạnh phúc. Nó hoàn toàn không như bạn nghĩ mà trái lại có khi còn khổ đau hơn nhiều. Chỉ khi dọn dẹp sạch sẽ tâm trí thì an nhiên, hạnh phúc sẽ lộ diện.

Ngày trước, nếu tôi có được người dẫn dắt thực sự về mặt tâm linh thì tôi sẽ sớm quay về tìm thấy bản ngã của chính mình. Nhưng là vì tôi tự mò mẫm, tự dò đường đi nên cũng qua nhiều cung bậc truân chuyên lắm mới thấy được an yên trong tâm. Nếu tu tập đúng cách, tinh tấn trong chánh pháp mình lựa chọn, thì dù có ở trong thị phi, nhiễu nhương bạn cũng sẽ chứng ngộ. Nhưng vì thời điểm đó tôi không đủ năng lực, không ai chỉ đường nên tôi phải bước ra ngoài showbiz mới có thể tu tập, tìm nơi vắng lặng để hành thiền mới dễ lắng lòng được, nên hôm nay cũng đã rũ bỏ bớt đi lo sợ, phiền não để cho ra mắt tuyển tập thi – hoạ Rỗng. Đấy cũng là một cơ duyên dễ thương giữa cuộc đời này!

Tôi thấy không chỉ showbiz mà bất kể thị trường nào, thế giới nào đi nữa thì cuộc đời này, cái được và cái mất luôn là hai mặt của đồng xu. Giả sử nếu bây giờ tôi có ít của cải hay tài chính đi nữa, tôi cũng không khổ đau như ngày xưa lúc chưa tỉnh thức, chưa tìm được sự rỗng của tâm trí thì chắc chắn sẽ bộn bề và khổ sở lắm. Nếu đã dọn dẹp được tâm trí thì nghịch cảnh có tới, mình cũng dễ dàng chấp nhận nó và thành công có tới thì mình cũng coi đó là điều điều nhẹ nhàng, mọi thứ luôn thuộc về dòng chảy bao la ngoài kia.

So sánh bản thân mình ở thời điểm hiện tại với triết lý “Rỗng”, anh tự thấy mình khác biệt thế nào so với thời điểm của anh sống cùng giới showbiz ngày xưa? 

Hồi đó tôi còn trẻ, cuộc sống rất bận rộn, suy nghĩ luôn rối xoắn cả lên, mọi thứ cứ cuốn theo dòng chảy rộn ràng đó. Tâm thức cũng khác xa. Còn hiện nay, tôi đã bớt bộn bề, tâm trí luôn trống rỗng, sống được theo ý mình thích, sống rất chậm. Tôi đang thấu rõ từng giây phút trong hiện tại.

Vẽ tranh và làm thơ đối với anh có phải là một trong những nỗ lực bung phá cảm xúc bên trong? 

Tôi Vẽ tranh và làm thơ đều là do yêu thích. Bây giờ thời 4.0, nhưng tôi vẫn yêu con đường một mình, sự lãng đãng chiều tà, nghe chim hót trong bình minh muốn ghi lại một ý thơ, một nét vẽ thì tôi làm, làm trong tĩnh lặng và hân hoan.

Tranh tôi vẽ không mưu cầu bán. Tôi làm thơ và vẽ tranh là một trong các phương tiện để tôi đi đến chỗ tối thượng. Ai hiểu thơ tôi, liên lạc thì tôi sẽ tặng, tranh cũng vậy. Còn những trọc phú mà mua tranh tôi cả triệu đô la tôi cũng không bán!

Được biết anh làm công việc kinh doanh và rất thành công trong việc kinh doanh, vậy mối liên quan giữa công việc kinh doanh với vẽ tranh và làm thơ là gì? 

Tôi chưa bao giờ tôi thấy mình thành công trong kinh doanh. Ai cũng có hành trình cuộc đời và đoạn cuối sẽ như nhau hết, đều phải bước vào cái hòm, bây giờ có khi vào cái hũ nữa, thế thì suy cho cùng cũng chỉ còn lại một nắm tay nho nhỏ, chẳng mang theo được gì.

Trên đời có nhiều người thành công trong kinh doanh, có thể nuôi cả ngàn nhân viên, và rất bận rộn trong kinh doanh. Tuy nhiên từ một góc nhìn khác, chưa chắc họ đã là những người cống hiến nhiều cho xã hội, biết đâu họ còn phá nát cái xã hội này ra nhiều hơn? Nhiều khi quan sát những người giàu có, tôi thấy họ còn khổ hơn người nghèo, vì có quá nhiều tiền mà không dám xài, không biết xài cho đúng cách cũng khổ.

Còn tôi, nếu gọi là thành công nhất, chắc là tôi thành công về mặt tâm trí, giàu có về tâm hồn, bây giờ chỉ một chiếc lá rơi cũng làm tôi cảm thấy được hạnh phúc. Tôi được tự do trong đời sống, tôi có thể tiếp tục kinh doanh và thu về lợi nhuận, cũng có thể bỏ ngang, ra cánh đồng hay lên núi thiền định một thời gian dài. Đứng là tự do mới là điều tối thượng.

Cho đến hiện tại anh vẫn đang lựa chọn sống độc thân. Anh có thể “bật mí” lý do chính của lựa chọn này? Để có thể tự do và kinh doanh tốt nhất hay làm nghệ thuật tốt nhất hay còn những nguyên nhân nào khác nữa? 

Tôi nhận thấy, khi ta đi vào bất cứ mối quan hệ nào cũng có cái được, cái mất, nhưng sự ràng buộc, lệ thuộc nhau quá lớn nên tôi chọn ở vậy, không thích lập gia đình!

Còn nếu cơ duyên đến thì tốt quá, nhưng tôi không có bất cứ nỗ lực nào để tìm kiếm điều đó. Tôi không biết người phù hợp với tôi đang ở đâu và làm cách nào để tìm ra cô ấy, cho nên tốt nhất khỏi tìm là khoẻ nhất.

Đây chỉ là sự lựa chọn phù hợp với từng điều kiện, hoàn cảnh, cá tính riêng. Nếu “duyên” chưa đủ thì đừng ép nhau cưới hỏi sinh con, rồi “quăng” đứa bé ra cho xã hội như một “sản phẩm lỗi” thì tội cho nó, mà cũng tội cho chính mình vì không làm tròn được trách nhiệm.

Sống đúng với hiện tại là điều tốt đẹp nhất nhưng không phải ai cũng tu tập và có thể đạt được. Anh muốn nói điều gì với bạn đọc về điều này?

Nếu mình ham muốn nhiều, kỳ vọng nhiều, sân hận nhiều thì khổ đau chắc chắn là đến nhiều, còn nếu mình biết tu tập, biết bỏ bớt những thứ đó thì an nhiên sẽ đến, hạnh phúc sẽ lộ diện, cuộc đời sẽ nở hoa.

Nhiều người bảo bỏ bớt xuống cho đỡ nặng cũng không bỏ được. Ôm nhiều thì mau mỏi, dễ đau. Bận rộn không sai, ôm đồm không xấu nhưng nỗ lực tỉnh thức phải là tự thân. Đời sống tâm trí con người ngày xưa đơn sơ hơn nên dễ chứng ngộ, dễ hạnh phúc. Còn bây giờ tâm trí con người phức tạp lắm. Tôi nghĩ, ước mơ chân chính nhất là biết mình mạnh chỗ nào, yếu chỗ nào, có thể thực sự làm được điều gì. Và quan trọng nhất là hãy có can đảm nhảy ra khỏi vị trí đang bị mắc kẹt.

Xin cảm ơn anh rất nhiều!

Long Tuyền

 

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here